a

THƯƠNG CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU MỘT MÙA GIÁNG SINH VÀ NĂM MỚI 2025 AN LÀNH VÀ HẠNH PHÚC

b

b
CHÚC QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN HOÀNG DIỆU NĂM MỚI 2025 VẠN SỰ NHƯ Ý - AN KHANG THỊNH VƯỢNG.
Hiển thị các bài đăng có nhãn LOI HAY Y DEP. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LOI HAY Y DEP. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2025

CHUYỆN 3 LOÀI CÁ, DẠY TA CÁCH LÀM NGƯỜI

 


CHUYỆN 3 LOÀI CÁ, DẠY TA CÁCH LÀM NGƯỜI
1: Con cá thứ nhất là cá hồi chó.
Cá hồi chó sống ở vùng nước sâu trong đại dương bao la.
Cá hồi chó mẹ sau khi đẻ trứng sẽ đợi ở một bên, trứng sau khi nở thành cá con vẫn chưa thể tự kiếm ăn, chỉ có thể dựa vào thịt của mẹ để lớn.
Cá mẹ nhịn đau đớn không hề kêu ca. Khi cá con lớn lên, cá mẹ chỉ còn lại một đống xương, đó là minh chứng đắt giá nhất cho tình mẹ vĩ đại trên thế giới này.
Cá hồi chó là con cá tượng trưng cho tình mẹ
2 : Con cá thứ hai là cá lóc Tàu
Loài cá này sau khi sinh con sẽ bị mất đi khả năng nhìn, không thể kiếm mồi mà chỉ có thể nhịn đói.
Khi trứng nở thành hàng ngàn con cá con, đàn cá con không nỡ nhìn mẹ chết nên từng con, từng con một chút động bơi vào miệng mẹ để giúp mẹ đỡ đói.
Cá mẹ sống lại, lượng cá con còn tồn tại chẳng đáng là bao, chỉ còn chưa đến 1/10, số còn lại vì mẹ mà hy sinh tấm thân non nớt của mình.
Cá lóc tàu là con cá tượng trưng cho sự hiếu thảo của người làm con
nhiều người trong chúng ta sẽ thấy ngậm ngùi
3 : Con cá thứ ba là cá hồi
Mỗi năm cứ đến mùa sinh sản, cá hồi lại tính trăm phương ngàn kế để từ đại dương rộng lớn trở về dòng sông trong đất liền.
Bởi lẽ loài cá này không sinh nở ở các vùng biển nước mặn mà di cư bơi về dòng suối ngọt, nơi chúng được sinh ra để tiếp tục đẻ trứng.
Cuộc hành trình di cư thật sự vất vả và gian lao khi chúng phải bơi ngược dòng chảy của tự nhiên để trở về quê hương, trên đường trở về phải đối mặt với bao hiểm nguy thách thức, nào là vượt thác, nào là lo bị gấu xám ăn thịt…
Những con cá không vượt được thác phần lớn sẽ rơi vào bụng gấu. Những con vượt thác thành công cũng sức cùng lực kiệt, vừa phải tiếp tục bơi vừa phải đề phòng loài ó cá kiếm mồi.
Chỉ có một số ít những con cá may mắn vượt qua mọi khó khăn và sự bủa vây để trở về quê hương, hoàn thành việc quan trọng nhất đời mình, đó là tìm con đực, giao hợp, đẻ trứng và cuối cùng là chết một cách yên bình ở chính nơi mình sinh ra.
Và khi mùa xuân đến, đàn cá con lại trôi theo dòng nước ra biển, bắt đầu hành trình cuộc đời mình.
Cá hồi là loài cá tượng trưng cho tình yêu quê hương xứ sở
Lời bình:
Chúng ta hãy thường xuyên nghĩ rằng, trên đời này có ít nhất 3 con cá khiến chúng ta phải cảm động.
Con cá thứ nhất là cha mẹ, người đã cho chúng ta sinh mệnh, luôn dõi theo mọi bước chân ta đi, không trách cứ oán giận, sẵn sàng hi sinh tất cả cho con cái mà không hề đòi hỏi bất cứ điều gì.
Con cá thứ hai là con cái, từ khi oa oa cất tiếng khóc chào đời, con cái đã hoàn toàn tin cậy và ở bên cha mẹ cho đến già.
Con cá thứ ba là cố hương. Bất luận là đi xa đến đâu, cũng sẽ có một ngày chúng ta tìm cách trở về quê nhà.
P/s : Hãy trân trọng hơn những gì mình đang có và chúc những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với tất cả các bạn và gia đình.

Sưu tầm


Một người đàn ông bị lạc ở đâu đó trong sa mạc.
Lương thực và nước uống ít ỏi của anh nhanh chóng cạn kiệt.
Anh biết rõ rằng nếu không tìm được nước trong vài giờ tới, chờ đợi anh sẽ là bóng tối vô hạn.
Nhưng sâu trong lòng, anh vẫn tin một phép màu nào đó sẽ xảy ra.

Rồi anh nhìn thấy một túp lều. Anh không thể tin vào mắt mình. Trước đó, anh đã nhiều lần bị ảo giác và những hình ảnh đánh lừa. Nhưng giờ đây, anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng.

Dù sao đi nữa, đây chính là hy vọng cuối cùng của anh.

Anh dùng chút sức lực còn lại để đi về phía túp lều. Càng tiến gần, hy vọng của anh càng lớn dần và lần này may mắn cũng đứng về phía anh.

Thật sự có một túp lều ở đó!

Nhưng tại sao vậy? Tại sao túp lều hoàn toàn hoang vắng? Dường như đã không có ai đặt chân đến đây suốt nhiều năm. Dẫu vậy, người đàn ông vẫn bước vào, mang theo hy vọng tìm được nước.

Nhưng cảnh tượng bên trong khiến anh không thể tin vào mắt mình.

Có một chiếc máy bơm nước bằng tay ở đó!

Anh như được tiếp thêm sức mạnh. Khao khát từng giọt nước, anh lao tới và bắt đầu bơm liên tục.

Nhưng chiếc máy bơm đã cạn khô từ lâu. Anh tuyệt vọng, cảm thấy rằng lần này chẳng gì có thể cứu được mình nữa.

Kiệt sức, anh ngã xuống. Đúng lúc ấy, anh nhìn thấy một chai nước treo trên trần túp lều.

Hy vọng lại trào dâng trong tâm trí. Anh lao đến, định mở ra và uống ngay. Nhưng rồi anh thấy một tờ giấy dán trên chai, trên đó viết:

"Hãy dùng nước này để khởi động máy bơm, và đừng quên đổ đầy chai trước khi rời đi."

Anh rơi vào một tình huống khó khăn. Anh không biết nên uống nước ngay để sống sót hay đổ vào máy bơm để khởi động nó.

Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu anh:

Nếu máy bơm không hoạt động thì sao?

Nếu tờ giấy này chỉ là một trò đùa?

Và ai biết được, có thể dưới lòng đất cũng chẳng còn giọt nước nào…

Nhưng cũng có thể máy bơm sẽ hoạt động.

Có thể điều viết trên tờ giấy là sự thật.

Anh không biết phải làm gì. Sau một hồi bối rối, anh run rẩy mở nắp chai và đổ nước vào máy bơm. Anh cầu nguyện và bắt đầu bơm…

Một lần, hai lần, ba lần… và dòng nước mát lạnh trào ra!

Nước ấy chẳng khác nào thần dược cứu mạng anh. Anh uống thỏa thuê, cảm nhận sự sống trở lại trong cơ thể mình. Đầu óc anh tỉnh táo trở lại.

Anh đổ đầy chai nước rồi treo lại lên trần túp lều. Đúng lúc ấy, anh chợt nhìn thấy một chiếc chai thủy tinh khác ngay trong góc. Mở ra, bên trong có một cây bút chì và một tấm bản đồ, chỉ dẫn lối thoát khỏi sa mạc.

Anh ghi nhớ đường đi, rồi đặt tấm bản đồ lại chỗ cũ. Sau đó, anh đổ đầy những bình nước của mình và rời khỏi túp lều.

Đi được một đoạn, anh quay lại nhìn lần nữa. Nghĩ ngợi một lúc, anh quay trở lại, cầm tờ giấy dán trên chai nước và viết thêm một dòng: "Hãy tin tôi, chiếc máy bơm này thực sự hoạt động!"

Câu chuyện này chính là hình ảnh thu nhỏ của cuộc đời.

Ngay cả trong những hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, ta cũng nên giữ vững hy vọng.

Và trước khi nhận được điều gì lớn lao, ta phải biết cho đi trước.

Trong câu chuyện này, nước tượng trưng cho những điều quan trọng trong cuộc sống.

Đối với một số người, đó là tri thức.

Đối với người khác, đó là tình yêu.

Còn với nhiều người, đó là tiền bạc.

Dù là gì đi nữa, để đạt được, ta phải cho đi trước, như đổ nước vào máy bơm, rồi sau đó nhận lại gấp bội phần những gì đã bỏ ra.

Food for thought
Theo Bhagwan Sahai Meena
Ảnh Steve McCurry 


ĐỜI NGƯỜI SUY CHO CÙNG CÓ 7 CÁI PHẢI HỌC

1. Thứ nhất, HỌC NHẬN LỖI
Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.

2. Thứ hai, HỌC NHU HÒA
Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập.

3. Thứ ba, HỌC NHẪN NHỊN
Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.

4. Thứ tư, HỌC THẤU HIỂU
Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?

5. Thứ năm, HỌC BUÔNG BỎ
Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!

6. Thứ sáu, HỌC CẢM ĐỘNG
Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động.
Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.

7. Thứ bảy, HỌC SINH TỒN
Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.

#positiveenergy 

Sưu tầm


4 QUY LUẬT NGƯỜI THÔNG MINH THƯỜNG XUYÊN ÁP DỤNG

1. HIỆU ỨNG LỒNG CHIM
Nhà tâm lý học người Mỹ William James và nhà vật lý Carlson là một đôi bạn thân. Một ngày, James nói sẽ có "mẹo" buộc Carlson phải nuôi một con chim. Carlson nghe nhưng không tin. Đến sinh nhật của người bạn thân, James tặng Carlson một chiếc lồng chim rất đẹp và tinh tế.
Không lâu sau, Carlson phát hiện ra một chuyện rất kì lạ, bất cứ ai khi tới nhà anh, nhìn thấy lồng chim đều sẽ hỏi chim đâu. Lúc mới đầu, Carlson còn kiên nhẫn giải thích với từng người một rằng bản thân trước giờ không nuôi chim, cái lồng đó chỉ là được một người bạn tặng. Nhưng, số người hỏi vẫn không dừng lại, khiến Carlson cảm thấy rất phiền phức. Cuối cùng có một ngày, Carlson ra tiệm mua một con chim về cho vào lồng. Đây chính là "hiệu ứng lồng chim".
"Hiệu ứng lồng chim" chỉ con người nếu ngẫu nhiên có được thứ mà mình vốn dĩ không cần, vì muốn tránh lãng phí hoặc vì những nguyên nhân khác, họ sẽ có ý thức hoặc vô thức tiếp tục mua thêm nhiều thứ mà họ không cần khác. Đặc điểm của "hiệu ứng lồng chim" đó là, ám thị tâm lý mà nó sản sinh ra sẽ ảnh hưởng tới hành vi của chúng ta.
Bạn hoàn toàn có thể lợi dụng điều này để giúp bản thân hình thành nên những thói quen tốt như thói quen đọc sách, tập thể dục buổi sáng hay thức dậy sớm hơn mỗi ngày. Nói là không cần thì cũng không phải. Vậy bạn sẽ áp dụng nguyên tắc "hiệu ứng lồng chim" này như thế nào?.
Lấy ví dụ với việc tạo lập một thói quen đọc sách. Thay vì chỉ nghĩ rằng mình sẽ đọc sách bạn hãy mua ngay cho mình một cuốn sách và đặt ở vị trí mà nhiều người có thể nhìn thấy. Điều này vô tình sẽ khiến nhiều người nhìn thấy và tác động ngược trở lại bạn khi thường xuyên hỏi bạn "bạn đã đọc cuốn sách này chưa?" hay "cuốn sách đó có hay không?" và rất có thể một ngày nào đó bạn sẽ ngồi xuống và đọc cuốn sách đó.
2. LUẬT KIPLING
Ở Mỹ có câu chuyện khá nổi tiếng: Công ty Ford có một dây chuyền phải ngừng hoạt động do động cơ bị hư hỏng. Công ty đã cử nhiều kỹ sư sửa nhưng không ăn thua, cuối cùng nhờ đến Steinmetz (người sau này là một giáo sư nổi tiếng). Steinmetz chậm rãi quan sát động cơ, sau đó vẽ một đường thẳng tại một vị trí trên bản vẽ, rồi nói: "Thiếu một cuộn cảm biến ở đây". Sau khi phía Ford thay thế cuộn dây, động cơ tiếp tục hoạt động ổn định.
Người giám đốc vô cùng vui mừng, hỏi Steinmetz chi phí. Ông trả lời: 10.000 USD (thời đó, các kỹ sư hàng đầu của Ford chỉ kiếm được 5 USD mỗi tháng). Ông giám đốc khựng lại, Steinmetz viết vào một tờ giấy dòng chữ: "Vẽ một đường: 1 USD. Biết nơi để vẽ đường đó: 10.000 USD". Biết chuyện, chủ tịch Ford không chỉ chấp thuận trả tiền Steinmetz, mà còn mời ông về làm việc.
Cuộc sống là như vậy. Khi bạn thấy ai đó giải quyết vấn đề một cách đơn giản, bạn nghĩ mình cũng có thể làm được. Nhưng thực tế khó hơn thế rất nhiều lần. Nhà bác học Einstein đã kết luận: "Việc khám phá vấn đề có ý nghĩa hơn tất cả". Nhà văn Anh Rudyard Kipling nói: "Phát hiện vấn đề luôn quan trọng hơn giải quyết vấn đề, viết ra vấn đề là bạn đã giải quyết được nó một nửa".
Chúng ta thường rối lên khi gặp vấn đề, nhưng lại không muốn yên lặng suy nghĩ trong vài chục phút. Thế nên, những người giỏi giang, thông minh nhất không phải người hành động đầu tiên, mà là người chịu suy nghĩ để phát hiện ra vấn đề nhanh nhất.
3. HIỆU ỨNG ẤN TƯỢNG BAN ĐẦU
Ấn tượng ban đầu là yếu tố quan trọng nhất ngay tại thời điểm mới tiếp xúc và ấn tượng này sẽ phải mất rất lâu sau mới phai mờ, với điều kiện bạn có điều kiện tiếp xúc đủ nhiều để người ấy có thời gian hiểu bạn. Vì vậy, nếu không đầu tư cho ấn tượng ban đầu ngay từ đầu, rất có thể khi bạn chưa kịp thể hiện những kĩ năng giao tiếp của mình, người đối diện đã ngay lập tức từ chối bạn.
Nếu một người để lại ấn tượng tốt trong lần giao tiếp ban đầu, thì những lần sau đó, mọi người sẵn sàng tiếp xúc với anh ta. Hiệu ứng đơn giản này ai cũng biết, nhưng nó lại mang theo những quy luật tâm lý phong phú.
Theo nghiên cứu khoa học, não bộ giúp chúng ta "dán nhãn", tức là phân loại và sắp xếp những người và những sự vật, sự việc mà chúng ta nhìn thấy. Khi tiếp xúc với các đối tượng đó, chúng ta sẽ hình thành một khuôn khổ nhận thức trong tâm trí, một khi đã hoàn thiện thì rất khó thay đổi.
Do đó, hiệu ứng ấn tượng ban đầu vô cùng quan trọng, mà chỉ cần nắm bắt chính xác nó, bạn có thể tạo ra một bầu không khí tích cực giữa các cá nhân, và từ đó, có được những yếu tố thuận lợi cho cuộc sống, cho sự nghiệp của mình .
4. ĐỊNH LUẬT “BỨC TƯỢNG BIẾT LẮNG NGHE”
Trong các tích cổ Trung Hoa có truyện: Một nước nhỏ cống tiến cho Đường Huyền Tông 3 bức tượng người vàng, bề ngoài trông giống nhau, nhưng trong đó có một bức quý nhất. Rất nhiều đại thần tham gia vào việc phân loại nhưng đều không thành công. Cuối cùng, có một vị đại thần lấy ba sợi tơ đặt vào tai của ba bức tượng. Bức tượng thứ nhất, sợi tơ rơi ra từ chiếc tai bên kia. Bức tượng thứ hai, sợi tơ rơi ra miệng. Bức thứ ba, sợi tơ rơi xuống bụng. Vị đại thần nói, bức thứ ba là quý nhất. Ông giải thích, ba bức tượng tượng trưng cho ba loại người. Kiểu thứ nhất là nghe tai trái ra tai phải, hoàn toàn không biết lắng nghe. Loại thứ hai, nghe gì nói thế, thiếu suy nghĩ. Chỉ có kiểu người thứ ba, biết lắng nghe, giữ trong lòng để ngẫm nghĩ, như vậy mới là khôn ngoan nhất.
Như người xưa nói: "Người khôn ngoan không khoe việc mình làm, nước thâm sâu không bao giờ cho thấy đáy", chính là như vậy.

Sưu tầm

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2025

𝐂𝐚̀𝐧𝐠 đ𝐨̣𝐜 𝐜𝐚̀𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐡𝐚𝐲....!!!


1. Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên. Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, SỨC KHOẺ là của mình.

2. Lúc về già mình nên quan tâm đến BẢN THÂN, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn và thích thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

3. Lúc về già mình sẽ SỐNG GẦN CON mà không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với...vợ. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.

4. Lúc về già... rất già, nên đặt một chỗ ở một trung tâm DƯỠNG LÃO nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm để được chăm sóc y tế tốt và có nhiều cơ hội vui chơi bên bạn đồng trang lứa.

5. Lúc về già nên và chỉ nói hai chữ "ngày xưa" (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với BẠN đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói "ngày mai" và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

6. Lúc về già, mình sẽ dành thời gian đi THĂM QUAN những vùng đất mà chưa bao giờ đặt chân đến.

7. Lúc về già mình phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “CON CHIM BAY LƯỢN”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

8. Lúc về già đừng bao giờ đến CƠ QUAN CŨ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt.

9. Lúc về già cần HIỂU rõ:

- Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

- Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

- Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ. Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, mình phải coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, mà không mong báo đáp, chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

- Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu. Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Vậy nên cần chuẩn bị tài chính để sẵn sàng thuê người chăm sóc để con cái đỡ vất vả vì mình.

- Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….). Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh). Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn.

- Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy tích cực là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy lạc quan để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

- “Hoàn toàn khỏe mạnh” là thân thể, tâm lý và đạo đức đều khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

10. Lúc về già mình sẽ thực hiện : 3 QUÊN, 4 CÓ, 5 KHÔNGvà 6 VỊ BÁC SĨ .

- 3 QUÊN
* Một quên mình tuổi đã già
Sống vui, sống khỏe, lo xa làm gì.
* Hai là bệnh tật quên đi
Cuộc đời nó thế, việc gì nhọc tâm
* Ba quên thù hận cho xong
Ăn ngon ngủ kỹ để lòng thảnh thơi.

- 4 CÓ
* Một nên có một gia đình
Vì không – homeless – người khinh lẽ thường
* Hai cần phải có nhà riêng
Đói no cũng chẳng làm phiền dâu, con
* Ba là trương mục ngân hàng
Ít nhiều tiết kiệm an thân tuổi già
* Bốn cần có bạn gần xa
Tri âm, tri kỷ để mà hàn huyên.

- 5 KHÔNG
* Một không vô cớ bán nhà
Dọn vào chung chạ la cà với con
* Hai không nhận cháu để trông
Nhớ thì thăm hỏi bà, ông, cháu mừng
* Ba không cố gắng ở chung
Tiếng chì, tiếng bấc khó lòng tránh lâu
* Bốn không từ chối yêu cầu
Ít nhiều quà cáp con, dâu, cho mình
* Năm không can thiệp nhiệt tình
Đời tư hay việc riêng phần của con.

- 6 VỊ BÁC SĨ TỐT NHẤT TRONG ĐỜI :
* Ánh nắng mặt trời
* Nghỉ ngơi
* Thể dục
* Ăn uống điều độ
* Tự tin
* Bạn bè

Cuối cùng luôn xác định TƯ TƯỞNG:
“Sinh - lão - bệnh - tử” là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống đàng hoàng để không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu CHẤM HẾT THẬT TRÒN ●

𝐒𝐮̛𝐮 𝐭𝐚̂̀𝐦


KẺ THÙ CỦA HẠNH PHÚC

Có một cậu bé lúc nào cũng vui vẻ và lạc quan. Một ngày nọ, cậu tìm đến một ông lão và hỏi:
"Thưa ông, điều gì là kẻ thù lớn nhất của hạnh phúc? Cháu luôn vui vẻ, suốt ngày cười nói. Nhưng cháu lo sợ rằng một ngày nào đó, cháu sẽ trở nên buồn bã và đau khổ. Xin ông hãy chỉ cho cháu cách để luôn giữ được niềm vui và sự tích cực mỗi ngày ạ."

Ông lão suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu và nói: "Được thôi, ta sẽ nói cho cháu biết. Nhưng trước tiên, cháu phải đồng ý làm một việc giúp ta."

Cậu bé mỉm cười trước vẻ mặt nghiêm túc của ông lão: "Dạ được, ông cần cháu làm gì ạ?"

Ông lão đáp: "Ở sân sau nhà ta có một cái thùng rỗng. Ta muốn cháu đổ đầy nước vào đó. Ta đã già và yếu quá rồi, không thể tự đi gánh nước từ sông về được. Nếu cháu giúp ta, ta sẽ thưởng cho cháu hai đồng tiền, nhóc con à!"

Nghe đến đây, cậu bé tràn đầy phấn khích và hào hứng, vì cậu rất cần tiền. Cậu lập tức lấy một chiếc xô và nhanh chóng chạy ra sông múc nước. Một lúc sau, cậu quay lại và báo với ông lão rằng mình đã đổ đầy thùng.

Tuy nhiên, ông lão nói: "Ôi, ta quên mất! Trong bếp còn một cái thùng rỗng nữa. Cháu có thể đổ đầy nó giúp ta không? Ta sẽ thưởng thêm cho cháu hai đồng nữa, tổng cộng là bốn đồng! Với số tiền đó, cháu có thể mua được rất nhiều thứ đấy. Bốn đồng, tất cả là của cháu, nhóc con à!"

Cậu bé quyết tâm để có được bốn đồng tiền nên không chần chừ mà vội chạy đi ngay. Chẳng mấy chốc, cậu đã đổ đầy chiếc thùng thứ hai. Nhưng khi quay lại, ông lão lại nói: "Ôi trời ơi, ta đúng là già cả lẩm cẩm! Ta quên mất rằng trong vườn cũng có một cái thùng rỗng nữa. Nếu cháu có thể đổ đầy nó, ta sẽ thưởng thêm hai đồng nữa. Như vậy, cháu sẽ có tất cả sáu đồng. Sáu đồng, tất cả là của cháu, nhóc con à!"

Gương mặt cậu bé sáng bừng lên vì vui sướng. Cậu bắt đầu tưởng tượng ra những thứ mình sẽ mua với số tiền này, không thể kiềm chế được sự háo hức của mình. Cậu lại nhanh chóng chạy đi lấy nước, dù đã thấm mệt. Sau khi đổ đầy chiếc thùng thứ ba, cậu quay lại với vẻ mệt mỏi nhưng đầy mong chờ.

Thế nhưng lần này, thay vì đưa tiền, ông lão lại cau mày và lẩm bẩm:
"Ôi không, ta nghĩ ta là ông già đãng trí nhất thế gian! Ta quên mất rằng ta chẳng có đồng nào cả. Ta nghèo lắm, không thể trả tiền cho cháu được. Ta xin lỗi, nhưng cháu phải về tay trắng thôi! Không có gì cho cháu cả!"

Nghe vậy, nụ cười trên gương mặt cậu bé vụt tắt, thay vào đó là sự bàng hoàng và thất vọng. Niềm vui của cậu hoàn toàn biến mất, thay thế bằng nỗi buồn bực và chán nản.

Bất ngờ, ông lão ôm cậu bé vào lòng một lúc, rồi mỉm cười nói:
"Đừng lo lắng, nhóc con! Sự thật là ta vẫn có tiền cho cháu đây. Nhưng ta đã làm tất cả những điều này để dạy cháu một bài học quý giá về cuộc sống.

Khi cháu hỏi ta điều gì là kẻ thù lớn nhất của hạnh phúc, ta đã nghĩ ra một cách để khiến cháu buồn, để cháu có thể học bài học này một cách thực tế nhất.

Kẻ thù lớn nhất của hạnh phúc chính là SỰ KỲ VỌNG.

Cháu trở nên buồn bã là vì cháu đã kỳ vọng sẽ nhận được sáu đồng tiền từ ta. Khi chúng ta làm điều gì đó cho người khác, chúng ta thường mong đợi được đáp lại một cách tương xứng. Nhưng thực tế, điều đó không phải lúc nào cũng xảy ra.

Chúng ta kỳ vọng rằng ai đó sẽ yêu thương mình chỉ vì mình yêu thương họ.
Chúng ta kỳ vọng rằng người khác sẽ đối xử tốt với mình chỉ vì mình đã đối xử tốt với họ.
Chúng ta luôn mong đợi mọi thứ xảy ra theo ý mình.

Tất cả những điều này có thể dễ dàng dẫn đến thất vọng, chán nản, căng thẳng, tức giận và oán trách.

Tuy nhiên, nếu cháu biết giảm bớt kỳ vọng vào người khác và hiểu rằng họ không phải lúc nào cũng đáp ứng được mong đợi của mình, thì cháu sẽ có thể sống hạnh phúc hơn."

Theo Life & Lessons 


Truyện ngụ ngôn: ĐỪNG TRANH CÃI VỚI LỪA

Một con lừa nói với hổ:
• “Cỏ có màu xanh.”

Hổ đáp:
• “Không, cỏ có màu xanh lục.”

Cuộc tranh luận trở nên gay gắt, và cả hai quyết định đưa vấn đề ra phân xử trước sư tử – Vua của muôn loài.

Trước khi đến khu rừng nơi sư tử ngồi trên ngai vàng, con lừa đã lớn tiếng tuyên bố:
• “Thưa Bệ hạ, có đúng là cỏ có màu xanh không?”

Sư tử điềm nhiên trả lời:
• “Đúng, cỏ có màu xanh.”

Lừa vội vàng tiếp lời:
• “Nhưng hổ không đồng ý với tôi, cứ cãi vã, làm tôi bực mình. Xin ngài hãy trừng phạt nó.”

Nhà vua phán:
• “Hổ sẽ bị phạt 5 năm im lặng.”

Con lừa vui vẻ nhảy cẫng lên và hớn hở rời đi, miệng không ngừng lặp lại:
• “Cỏ có màu xanh!”

Hổ chấp nhận hình phạt, nhưng trước khi rời đi, nó hỏi sư tử:
• “Thưa Bệ hạ, tại sao ngài lại trừng phạt tôi? Rõ ràng cỏ có màu xanh lục.”

Sư tử điềm tĩnh đáp:
• “Đúng vậy, cỏ có màu xanh lục.”

Hổ bối rối hỏi tiếp:
• “Vậy tại sao ngài lại trừng phạt tôi?”

Sư tử trả lời:
• “Hình phạt không liên quan đến việc cỏ có màu xanh hay xanh lục.

Hình phạt là vì một kẻ thông minh và dũng mãnh như ngươi lại đi phí thời gian tranh luận với một con lừa – và còn làm phiền cả ta với chuyện vô nghĩa đó.”

Bài học rút ra:
Điều tồi tệ nhất không phải là sự khác biệt trong quan điểm mà là phí phạm thời gian tranh luận với những kẻ cố chấp, không quan tâm đến sự thật mà chỉ muốn thắng trong ảo tưởng của mình.

Có những người, dù bạn đưa ra bao nhiêu bằng chứng, họ vẫn không thể hiểu được. Và có những người bị cái tôi, sự thù ghét và cố chấp che mắt, chỉ muốn chứng minh rằng họ đúng, ngay cả khi họ không đúng.

Khi sự ngu dốt gào thét, trí tuệ lựa chọn im lặng. Bình yên của bạn đáng giá hơn bất kỳ cuộc tranh cãi vô nghĩa nào. 

Sưu tầm

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2025

TÂM SINH TƯỚNG

 



TƯỚNG HÌNH KHÔNG BẰNG TƯỚNG TÂM
LUẬN TÂM KHÔNG BẰNG LUẬN ĐỨC

Tướng mạo của một người là sự kết hợp giữa “hình” và “thần”
Hình là dung mạo có từ khi sinh ra. Thần thái quyết định bởi quá trình tu dưỡng. Từng ý từng niệm thể hiện trong sinh hoạt thường ngày của mỗi người, qua năm tháng đều ngưng tụ trên gương mặt của họ, gọi là “những gì bên trong sẽ hiện ra bên ngoài”.
Tâm niệm nảy sinh sẽ tác động đến thân thể, nếu tâm bình hòa yên tĩnh, lòng thanh thản bao dung, quang minh chính đại, thì khí huyết hài hòa, ngũ tạng yên định, thân thể sẽ khỏe mạnh, nét mặt nhờ đó bình ổn, thần sắc sáng sủa, khiến người khác nhìn vào cũng cảm thấy dễ chịu, thoải mái, vì vậy mà việc giao tiếp thân thiện, vui vẻ.
Tuân Tử cho rằng: “Tướng hình không bằng tướng tâm, luận tâm không bằng luận đức.” Trong cuốn sách tướng thuật ảnh hưởng nhất thời cổ đại “Thái thanh thần giám” bàn về đức như sau: “Lấy đức làm đầu, biểu hiện trong hành động”, “Đức có trước hình, hình có sau đức”, “Bỏ ác theo thiện, trừ nạn tránh hung”.
✍️THIỆN-ÁC DO MÌNH, TƯỚNG DO TÂM SINH:
Truyện kể rằng, ở Sơn Đông có một người thợ điêu khắc rất giỏi, đặc biệt có sở trường khắc họa hình yêu ma quỷ quái. Ngày tháng trôi qua, công việc làm ăn cũng ngày càng phát đạt giúp anh kiếm được rất nhiều tiền. Tuy vậy anh ta vô cùng buồn phiền vì dung mạo càng ngày càng kỳ quái, khó coi của mình.
Thấy vị thiền sư trong vùng, dung mạo vô cùng đẹp, anh ta bèn tìm đến bày tỏ nỗi mặc cảm trong lòng, xin thiền sư chỉ giúp làm sao để cải biến dung mạo bất thiện của mình.
Thiền sư nói: “Được, nhưng trước tiên anh hãy điêu khắc cho ta 100 pho tượng Phật, sau khi làm xong thì sẽ có cách hóa giải nỗi khổ tâm của anh.”
Thế là anh ta đi thăm tất cả các ngôi chùa trong vùng, quan sát kỹ lưỡng thần thái biểu cảm của từng bức tượng; sau đó về nhà chuyên tâm vào việc điêu khắc. Hơn năm sau, anh đã điêu khắc xong 100 pho tượng Phật mà thiền sư yêu cầu; pho tượng nào cũng trang nghiêm và toát lên vẻ từ bi, thiện lương, bao dung.
Lúc này, người thợ thủ công cũng bất ngờ phát hiện tướng mạo của anh đã thay đổi hoàn toàn so với trước đây. Hóa ra, trong hơn một năm miệt mài điêu khắc tượng, anh đã dồn hết tâm sức cảm nhận và biểu hiện cho bằng được thần thái trang nghiêm, từ bi, thánh thiện của những tượng Phật. Thiện tâm trong anh khi dành toàn tâm toàn ý làm các bức tượng đó đã khiến thần thái của anh thay đổi theo. Anh bỗng tỉnh ngộ ra – đó chính là cách mà vị thiền sư giúp anh thay đổi diện mạo, chứ không phải đợi đến khi hoàn tất công việc mới chỉ cách cho anh.
✍️TỪ TƯỚNG BIẾT TÂM, TỪ TÂM BIẾT MỆNH:
Cổ nhân thường nói: “Tướng tự tâm sinh”, ý là tướng mạo của một người sẽ thay đổi tùy theo ý niệm thiện ác trong tâm của họ. Phúc tướng, thực ra chính là từ tâm hướng thiện lâu ngày tạo ra, vì thiện hữu thiện báo, tâm thiện, hành thiện có phúc tướng, đắc phúc báo.
Tướng mạo không phải sinh ra là cố định, mà nó là phản chiếu của quá trình tu dưỡng tâm tính của một người trong đời.
Người có khuôn mặt hung dữ nếu biết khởi tâm từ bi, nuôi dưỡng thiện quả thì tướng xấu đó chẳng bao lâu sẽ trở thành tướng tốt, vận hung cũng hóa cát tường. Ngược lại, người có gương mặt phúc hậu mà không biết hành thiện tích đức, trong tâm thường khởi dục vọng tham lam, oán hận thì phúc tướng cũng sẽ dần tiêu tan. Trong thế gian luôn lưu truyền câu nói rằng: Tâm sinh tướng, tướng sinh mệnh.
Xưa có hai anh xem sinh đôi là Cao Hiếu Tiêu và Cao Hiếu Tích, cử chỉ lời nói và tài trí thông minh đều giống nhau như chỉ là một người. Đạo sĩ Trần Hi Di sau khi xem tướng mạo hai người, nói: “Hai người có lông mày xanh và đôi mắt đẹp đều là người có trong danh sách đỗ đạt. Huống hồ ánh mắt các ngươi bây giờ màu sắc rực rỡ, tất sẽ đỗ đạt cao.”
Đến kỳ thi Hương, hai anh em liền cùng nhau vào Kinh Thành, sống nhờ tại nhà một người thân thích. Hàng xóm có một quả phụ trẻ tuổi xinh đẹp. Cao Hiếu Tiêu một lòng dốc lòng cầu học, tâm không động. Cao Hiếu Tích không cầm lòng được, nên tư thông cùng thiếu phụ kia. Sau đó bị người khác phát giác, quả phụ xấu hổ quá nhảy sông tự vẫn.
Kỳ thi mùa Thu kết thúc, Trần Hi Di nhìn hai người họ, kinh ngạc nghĩ: “Tướng mạo hai anh em các người thay đổi rất lớn. Lông mày Hiếu Tiêu màu xanh, ánh mắt sáng ngời, nhất định là đỗ cao. Mà lông mày Hiếu Tích có thay đổi, hai con ngươi phù, sống mũi ngắn mà đen, thần sắc chán nản tiều tụy, khí lạnh mà tán, đây nhất định là do làm tổn hại đạo đức mà khiến tướng mạo thay đổi. Cuộc thi này chẳng những không đậu, ngược lại có dấu hiệu chết sớm.”
Sau khi yết bảng, Cao Hiếu Tích thi rớt, hậm hực, ưu phiền mà chết. Cao Hiếu Tiêu trở thành quan lớn, thanh danh hiển hách, con cháu đông đúc.
Trần Hi Di bởi vậy cảm thán: “Nhìn ra tướng mạo một người là dễ dàng! Nhưng vận mệnh một người lại không dễ mà đoán chuẩn xác được, bởi vì mệnh là Trời định, tướng do hành vi của con người tạo nên. Nếu có thể thuận theo Thiên ý, hòa hợp sự việc với người, ắt đời đời hưng vượng.”
✍️36 LOẠI TÂM TƯỚNG TỐT:
Tâm mới là điều then chốt quyết định tướng mạo của một người, vậy nên mới có câu: xem tướng không bằng xem tâm. Người có 36 loại “tâm tướng” này, thì sớm muộn cũng được hưởng phúc báo:
1/ Biết rõ làm quan sẽ vất vả cực nhọc, nhưng lại nguyện ý vì dân mà làm quan để phục vụ nhân dân.
2/ Làm việc có tình có lý, cẩn thận.
3/ Yêu thích làm việc thiện, gần gũi người quân tử.
4/ Có đồ ăn ngon đều chia cho mọi người.
5/ Xa lánh kẻ tiểu nhân.
6/ Thường xuyên tích âm đức, giúp đỡ người khốn khó.
7/ Từ nhỏ đã có thể giúp đỡ làm việc nhà.
8/ Gặp người ăn xin không sinh lòng chán ghét.
9/ Khắc chế bản thân, nhường ích lợi cho người khác.
10/ Không thích sát sinh, không xúi giục làm việc xấu.
11/ Khi gặp chuyện, tâm luôn an tĩnh, không rối loạn.
12/ Cùng người hứa hẹn, không mất chữ tín.
13/ Không dễ dàng thay đổi hành vi và phẩm hạnh.
14/ Trước khi đi ngủ thường tĩnh tâm tự xét những sai lầm của mình.
15/ Dũng cảm tiến lên, không bận tâm chuyện đã qua, cũng không vì chuyện đã qua mà đắc chí.
16/ Không khiến cho người khác sinh ra lòng oán hận.
17/ Không che đậy sai trái, không giấu diếm thiếu sót của mình.
18/ Thái độ làm việc chu toàn, cẩn thận.
19/ Luôn ghi nhớ ơn nghĩa, sự giúp đỡ của người khác.
20/ Có tấm lòng rộng lớn.
21/ Không ức hiếp người hiền, không run sợ trước cái ác.
22/ Thương xót, giúp đỡ những người bơ vơ, nghèo khó.
23/ Không trợ giúp những kẻ ỷ mạnh bắt nạt kẻ yếu.
24/ Không quên bạn cũ tình xưa.
25/ Làm những việc có ích cho dân chúng, xã hội.
26/ Lời nói chân thành, ngay thẳng.
27/ Cảm thấy hổ thẹn khi được người khác khen ngợi không đúng.
28/ Nói năng nhã nhặn, âm thanh nhẹ nhàng dễ nghe.
29/ Khi những người khác đang nói, không ngắt lời.
30/ Thường nói về những điều tốt đẹp và khen ngợi ưu điểm của người khác.
31/ Không chê áo thô cơm dở.
32/ Lúc nào, ở đâu cũng cư xử thỏa đáng, đúng mực.
33/ Thích nghe điều thiện, nói việc thiện, không ngại làm việc thiện.
34/ Hiểu và đồng cảm với sự cực khổ, đói khát của người khác, thường xuyên cứu tế, trợ giúp.
35/ Không ghi nhớ lỗi lầm và hiềm khích trước đây của người khác.
36/ Hết sức giúp đỡ khi bạn cũ gặp khó khăn.
‘Người ta là hoa đất’ – con người là tinh hoa của trời đất, tự trong sinh mệnh đã đồng hóa với đặc tính Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ. Bất luận phúc báo nào đều là có căn nguyên, giống như tài phú sẽ đến từ việc năng làm từ thiện, sự tôn quý đến từ sự khiêm nhường, dung mạo xinh đẹp sẽ đến từ tính ôn hòa thuần thiện … Vậy nên cổ nhân mới có câu “Tâm sinh tướng”.
Lam Khanh
Nguồn: Epoch Times


Sáng nay một bệnh nhân nam 50 tuổi, làm ruộng, quê ở Tiền Giang đến khám bệnh xin thử mỗi đường huyết. Mình mới hỏi:
- Sao chú muốn thử đường huyết?
- Vì tôi sụt cân nhanh, người ta nói do bệnh tiểu đường.
- Đã bỏ công từ quê lên đây, sao chú không khám tổng quát luôn? Giả sử thử máu có kết quả bị đái tháo đường thì cũng phải xem chức năng gan, chức năng thận, và đánh giá biến chứng mới điều trị được chứ.
Mình vừa giải thích vừa nhìn bệnh nhân, và mình hiểu vẻ ngập ngừng đắn đo ấy, có lẽ bệnh nhân nghèo.
- Dạ, thử hết mấy thứ đó bao nhiêu bác sĩ?
- Bệnh viện công giá rẻ lắm. Chú đi thử đi.
Khi mình cầm kết quả phim phổi trên tay, tự nhiên mình nghẹn lời. Dù rằng mỗi ngày mình tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân với đủ loại bệnh tật khác nhau.
- Chú hút thuốc nhiều không?
- Cỡ 1 gói 1 ngày. Bữa nào buồn hút nhiều hơn.
- Chú uống rượu nhiều không?
- Mỗi ngày, nhưng chủ yếu vui chơi với anh em, người vài xị.
- Chú có vợ con gì không?
- Dạ, một vợ, 3 con. Nhưng nhà có vài công ruộng, nên tụi nó bỏ lên Bình Dương làm công nhân hết rồi.
- Cháu nghĩ chú nên qua khám bệnh viện Phạm Ngọc Thạch.
- Tôi bị lao hả bác sĩ.
- Cháu cũng hy vọng là lao. Nhưng ....
- Bác sĩ cứ nói đại đi. Tôi ở quê lên khám bệnh cực lắm.
- Cháu cũng nghĩ đây là khối u. Nhưng chú biết đó, có u lành u ác. Mà u ác bây giờ có thể trị được.
- Ý bác sĩ là ung thư phổi hả?
- Chưa chắc đâu. Phải làm thêm xét nghiệm, sinh thiết ... mới có thể kết luận.
Một khoãng im lặng kéo dài. Mình nhìn khuôn mặt bệnh nhân từ trắng bệch chuyển sang tím tái và khoãng 15 phút sau mới trở lại như bình thường.
- Ung thư phổi thì sống được bao lâu bác sĩ?
- Chưa chắc đây là ung thư. Nhưng nếu là ung thư thì có thể vài tháng, vài năm... Tuỳ vào cơ địa mỗi người, tuỳ vào đáp ứng điều trị.
- Tại sao lại là tôi chứ?
- Tại sao không là chú?
- Tại ....
Lại một khoãng im lặng kéo dài. Mình không nỡ mời bệnh nhân kế tiếp dù sáng thứ hai rất đông.
- Tôi về bỏ thuốc lá và rượu có thể cứu vãn được không?
- Cháu nghĩ, bỏ được thì tốt. Nhưng bây giờ việc này không còn ý nghĩa nữa rồi.
Mình vẫn hay tự hỏi: Rượu bia và thuốc lá có điều gì hấp dẫn đến vậy, nhưng không có câu trả lời.
Lúc trước mình còn ngạc nhiên khi thấy Việt Nam là nước tiêu thụ rượu bia và thuốc lá lớn nhất thế giới, bây giờ thì mình không còn ngạc nhiên nữa. Vì đã hiểu một phần. "Vui cũng nhậu, buồn cũng nhậu, không vui không buồn cũng nhậu", hình như rất đúng khi mô tả con người Việt Nam. Mỗi chiều tối đi làm về thấy quán nhậu nào cũng đông nghẹt khách. Hết chén chú rồi đến chén anh.
Rồi một ngày nào đó bệnh tật kéo đến. Có những bệnh có thể chữa lành, có những bệnh tiền mất rất nhiều nhưng không thể cứu vãn. Dù vẫn biết ung thư là "trời kêu ai nấy dạ", nhưng mình không tin là mỗi ngày mình sống không tác động gì đến nó. Bạn thử nhìn xem, một người béo phì, ăn nhiều lười tập thể dục...làm sao mà không đủ thứ bệnh về chuyển hoá, một người suốt ngày hút thuốc uống rượu làm sao tránh khỏi ung thư phổi, xơ gan? May mắn lắm cơ địa người đó đặc biệt.
- Bây giờ tôi phải làm sao?
- Bây giờ cháu cho thuốc tiểu đường cho chú, còn bệnh phổi chú phải qua bên Phạm Ngọc Thạch, bên đó chuyên hơn.
- Bác sĩ có thể nói cho tôi biết, tôi có thể sống bao lâu nữa không để tôi thu xếp nhà cửa.
- Cháu nói thật, không dám chắc chắn về điều gì. Có những thứ hôm nay đúng, ngày mai lại sai. Có những thứ ngỡ là phước nhưng lại là hoạ. Điều quan trọng bây giờ không phải là chú sống bao lâu, mà sống có thật sự sâu hay chưa?
- Sống thật sâu?
- Đúng rồi. Chú còn rất nhiều thời gian để suy nghĩ về điều đó. Ví dụ như có bao giờ chú đến quỳ bên gối mẹ của chú và thì thầm lời cám ơn? Ví dụ như có bao giờ chú chở ba chú qua con đường làng nơi ngày xưa ba chú dẫn chú đi học? Ví dụ như có bao giờ chú cám ơn người vợ rất mực dịu hiền và chung thuỷ đã đi với chú gần ấy năm mà không một tiếng than van dù chú nát rượu và nghiện khói thuốc?
- Bác sĩ ... Tôi ... Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.
- Chú có bao giờ quan tâm đến những đứa con mình? Chú có nghĩ rằng một lời hỏi han của chú thôi đủ làm họ hạnh phúc?
- Ơ ...
- Vậy đó, sống sâu là sống với những điều nhỏ bé đơn giản như thế đó. Cuộc sống vô thường và con người ai mà không có bệnh có tử. Sau giai đoạn choáng rồi, chú sẽ chấp nhận được thôi. Từ chấp nhận đến quay lại nhìn về chính mình gần trong gang tấc.
- Cám ơn bác sĩ.
----
- Chú ấy là gì của anh?
- Cha ruột.
- Anh có hay đưa chú đi khám bệnh không?
- Bận lắm bác sĩ ơi, với lại ở xa nhau.
- Anh có biết ba anh bị ung thư phổi?
- Dạ....
- Ông ấy hút thuốc nhiều lắm không?
- Chẳng những hút thuốc còn uống rượu. Mỗi khi say sỉn về là đập phá nhà cửa chửi bới vợ con.... Tôi nói thiệt từ nhỏ đến giờ ổng chưa dạy tôi bất cứ điều gì. Anh em tôi chẳng được đi học....
- Anh có hận chú không?
- Không.
- Không?
- Dạ, dù xấu hay tốt ổng cũng là cha mình mà bác sĩ. Đúng hay sai đâu có lỗi do ổng, tại ông bà hay môi trường sống nó thế.
Mình bất ngờ trước cách trả lời của người con, khi mình mời bệnh nhân ra ngoài để gặp riêng.
Anh ta làm công nhân, chắc chắn là ít học. Nhưng học chữ cho nhiều vào làm gì, bằng cấp tiến sĩ giáo sư làm chi mà không biết quan tâm yêu thương cha mẹ già, không biết sống sao cho có tình có nghĩa.
- Bệnh này điều trị tốn kém lắm. Về mua bảo hiểm gấp đi. Được đồng nào hay đồng đó.
- Dạ.
Nhìn hai cha con bước ra khỏi phòng khám mà lòng mình chùng xuống. Mình mong có phép lạ xảy ra, bởi đó là một người con chí hiếu .
- Dù xấu hay tốt ổng cũng là cha của mình. Câu nói ấy theo đuổi mình tới tận giờ này!
P.S: Một bác sĩ nói rằng, nếu mỗi người đọc được thông tin này mà chia sẻ cho 10 người khác được biết, thì chúng ta sẽ cứu được ít nhất 1 người.
* Tôi đã làm tròn phận sự, giờ đến phiên bạn!
Nguồn: BS. Hương Nguyễn

Hình
David và Allie chụp ảnh lưu niệm cùng nhau trong một lần gặp mặt tại sân bay. Ảnh: CNN



Cuộc gặp xúc động giữa phi công và ân nhân trên máy bay.

Chỉ còn 40 phút máy bay cất cánh, cơ trưởng David Whitson chạy "thục mạng" đến cổng khởi hành để gặp ân nhân, người đã cứu mạng mình 8 năm trước.
Khi Allie Reimold lên chuyến bay mang số hiệu 2223 của hãng hàng không United Airlines ở Houston hồi đầu tháng 12, cô không nghĩ sẽ gặp lại cơ trưởng David Whitson. Lần gần nhất họ gặp nhau là cách đây 4 năm và đã 8 năm kể từ khi Allie cứu mạng David.
8 năm trước, David Whitson khi đó 44 tuổi, bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu cấp dòng tủy, loại ung thư liên quan đến tế bào máu và tủy xương. Anh cần được ghép tế bào gốc tạo máu nhưng máu của anh trai David không phù hợp. Đúng lúc đó, anh nhận được sự giúp đỡ từ Allie, người đồng ý hiến tặng để cứu David.
Giữa tháng 12, David vừa hạ cánh chuyến bay từ Dallas đến Houston đã nhận được thông báo Allie cũng đang ở Houston và chuẩn bị lên chuyến bay tiếp theo khởi hành sau 40 phút. David đã vội vã chạy đến cổng lên máy bay, nơi Allie đang đứng.
Nhiều năm trước, khi còn là sinh viên ngành khoa học, Allie đã tham gia gây quỹ cho một bệnh viện nhi ở bang Indiana, Mỹ. Trong sự kiện này, cô đã lấy mẫu máu để tham gia chương trình hiến tủy quốc gia, một tổ chức phi lợi nhuận toàn cầu hỗ trợ ghép tủy xương và tế bào gốc cho những người mắc bệnh ung thư máu.
Khi Allie biết máu của mình phù hợp với một người đang cần, cô đã rất vui mừng. "Tôi thực sự muốn có thể giúp đỡ ai đó theo cách này", cô nói.
Sau khi nhận được cuộc gọi, Allie đến trung tâm máu khu vực bờ biển vịnh Housston để hiến tặng tế bào gốc thông qua phương pháp tách tế bào. Allie đau và mệt sau buổi hiến tặng và được đưa về nhà ngay trong đêm để nghỉ ngơi. Vào ngày 21/12/2016, trùng với ngày đông chí bao phủ bang Texas với hơn 14 tiếng không có ánh Mặt Trời, các bác sĩ tại Trung tâm Y tế Đại học Baylor ở Dallas đã tiêm tế bào gốc của Allie cho David. Quá trình điều trị thành công, David có thêm cơ hội sống.
18 tháng sau đó, sức khỏe của anh hồi phục và đủ điều kiện để quay lại lái máy bay. Anh vẫn không biết ai là người đã tặng mình cơ hội sống lần thứ hai này. Tháng 3/2018, lần đầu tiên David và Allie gặp nhau tại Trung tâm Y tế Baylor khi cùng tham gia một sự kiện. Sau buổi hỏi đáp trên sân khấu dành cho bệnh nhân và nhân viên, David nhận ra Allie. "Tôi vẫn thấy choáng váng khi một người lạ lại dành thời gian để cứu mạng mình", David nói. Allie cho biết năm 2018, cô cũng hiến tế bào máu gốc một lần nữa để cứu thêm một người và khuyến khích những người khác xem xét tham gia đăng ký hiến tủy xương.
Để cám ơn cứu mạng, David đã dành cho Allie những đặc quyền khi đi lại bằng máy bay của hãng hàng không anh đang làm việc. "Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm", David nói.
David thi thoảng lại bất ngờ đến thăm Allie tại sân bay nơi cả hai tình cờ có mặt. Hiện tại, Allie 30 tuổi, có bằng tiến sĩ và là nhà nghiên cứu sức khỏe cộng đồng, phòng ngừa ung thư tại Đại học California. Cô thường khuyến khích mọi người thường xuyên đi khám sức khỏe, có lối sống lành mạnh.
Allie thường nhắn tin hoặc gọi điện cho David mỗi khi đi máy bay. "Mỗi lần gặp David, anh ấy đều cười. Đó là một người vui vẻ", Allie nói.
Khi Allie chờ chuyến bay khởi hành từ Houston, cô không nghĩ David đang chạy đến để gặp mình. Đến khi cửa máy bay đóng lại và cô đang ngồi yên vị trên ghế, cô bắt đầu nghe thấy tiếng cơ trưởng nói qua hệ thống loa phát thanh. Ban đầu, Allie không chú ý cho đến khi nghe đến tên David.
Trong thông báo gửi đến hành khách trên máy bay, David đã chia sẻ về câu chuyện được Allie hiến tặng tế bào máu gốc. Sau đó, anh bước đến chỗ cô ngồi và nói: "Không phải ngày nào tôi cũng có thể ôm người đã cứu mạng mình. Allie là anh hùng trong câu chuyện này và tôi mừng vì mình còn sống".
Các hành khách trên chuyến bay đồng loạt vỗ tay. Nam phi công cho biết mỗi năm cứ đến ngày 21/12, anh đều cảm thấy rất biết ơn.
"Tôi không nghĩ thời gian trôi nhanh như vậy. Nếu làm lại, tôi vẫn sẽ làm hiến tạng cứu người", Allie nói.

Anh Minh (Theo CNN)